Một chút yêu anh thôi

  • 04:50 ngày 31/12/2016

Một chút yêu anh thôi

 

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, ngoài trời

 

Một chút gì đó gọi là sự luyến lưu khi em chợt nghĩ về anh, người mà em luôn thầm yêu bấy lâu nay.

 

A có biết không? Từ trước khi gặp được anh, em vẫn là một đứa trẻ hồn nhiên, trong sáng. Không quan tâm ai, và chẳng cần bận tâm về bất cứ điều gì. Em không biết cảm giác khi yêu một ai đó sẽ như thế nào, chỉ sớm mường tượng rằng là đó là sự rung động của con tim.

 

Rồi duyên phận gắn chúng ta vào một lớp, đặt chúng ta một bàn. Em nhớ khi lần đầu gặp anh, em chợt bất ngờ với vẻ ngoài lịch lãm, đầy nam tính của anh. Khi đó, trong em dường như có một điều gì rất rạo rực. Rồi từ ấy biết bao đêm em nhớ về anh, em muốn anh là của riêng em, nhưng chợt nghĩ rằng anh là một đứa con trai nam tính thế kia, làm sao có thể rung động với người cùng giới như em được. Nghĩ đến đó thôi, em chợt nghẹn ngào.


 

Ảnh minh họa

 

Em đã yêu anh, một tình yêu đơn phương vô vọng.

 

Em yêu anh, yêu tất cả trong anh, yêu từng bờ môi, đôi mắt, yêu lắm mỗi khi anh cười, mỗi khi anh ghẹo em "bé nhỏ". Hai từ thôi, "bé nhỏ" đã khiến em không ngừng khát khao về anh. Rồi khi em nhận ra, tình yêu chỉ đơn giản là sự quan tâm. Anh thích thể thao, không mê học tập. Gia đình anh có tiếng trong cái trường này, rất giàu, nên việc học đối với anh không quan trọng. Thế nhưng em vẫn luôn giúp anh trong học tập, để anh có thêm niềm vui. Đó cũng là điều nhỏ nhoi em dành cho anh.

 

Thời gian cứ lặng lẽ trôi, tình yêu trong em vẫn vẹn nguyên như lúc đầu, vẫn khao khát về anh, song trong em đã tự có khoảng cách. Đối với anh, em không lúc nào ngừng yêu, anh ạ.

 

Cái ngày chia tay, cả lớp tiễn anh qua Úc theo đuổi ước mơ cuộc đời của anh. Em không buồn, không khóc, lòng em như nặng lại. Mong sao anh sẽ thành công và hạnh phúc. Giây phút chia tay làm mọi người bịn rịn, nước mắt tuôn trào. Ai cũng khóc thế nhưng em không khóc. Anh ôm chào em tạm biệt. Thời gian như lắng đọng, em vui vì được ôm anh, người em yêu.

 

Anh lên máy bay, ai cũng tạm biệt ra về, chỉ còn em đứng lại vẫy tay về phía nơi chuyến bay sẽ cất cánh. Chợt điện thoại em rung lên. Một dòng tin nhắn. Từ số của anh. Em bất ngờ không tin vào mắt mình. Dòng tin mà em mong bấy lâu nay

 

"Anh yêu em nhiều lắm, Hoàng ơi. Nhưng vì gia đình, anh không dám thổ lộ, anh xin lỗi em. Hãy chờ anh, em nhé! Khi quay trở lại, anh sẽ cho em tất cả những gì mà em mong chờ ở anh.

Yêu em. Anh đi nhé!"

 

Những giọt nước mắt mà tôi giấu lúc nãy, giờ đây như tất cả như vỡ oà hạnh phúc. Em sẽ đợi anh, sẽ yêu anh vẹn nguyên như lúc đầu. 

 

Yêu anh!

 

Confession

loading...
loading...
loading...
loading...
Loading...