Khám phá thế giới Trai bao ở Nhật Bản

  • 08:38 ngày 12/12/2016

Trai bao ở Nhật Bản được xem là nghề và hoạt động ra sao?

 

Trai bao ở Nhật được xã hội công nhận. Họ làm việc nghiêm túc, đầu như nhan sắc và sức khoẻ để phục vụ quý cô nhiều tiền, nhất là những người làm trong ngành công nghiệp tình dục.

Nửa đêm, hàng chục thanh niên cao gầy, ăn mặc chải chuốt vây quanh một phụ nữ vừa gọi rượu sâm panh và tán tụng cô như thể người quan trọng nhất thế giới trong quán bar Shangrila ở khu đèn đỏ nổi tiếng Tokyo.

Tiếp viên nam trong quán Shangrila. Ảnh: SCMP

Quán rượu trai bao phát triển trong những thập kỷ gần đây và trở nên phổ biến, được xã hội chấp nhận, bên cạnh “kaba kura” trong tiếng Nhật nghĩa là quán rượu có nữ tiếp viên phục vụ khách nam.

Nhiều người quan niệm nam nữ làm nghề hầu rượu là sự tiếp nối của văn hóa geisha.

Mặc dù các màn trình diễn của tiếp viên không tinh tế như geisha (“gei” nghĩa là nghệ thuật”), nhưng các màn múa hát và kỹ năng giao tiếp tinh tế là những điều kiện bắt buộc, cùng với ngoại hình bắt mắt.

Shangrila là một quán rượu trai bao ở Kabukicho, khu đèn đỏ nổi tiếng thủ đô Tokyo, nơi nam thanh niên kiếm sống bằng nghề mua vui cho khách hàng nữ.

15 năm trước, chủ của Shangrila nghĩ ra “chầu rượu sâm panh” và nay, nó trở thành tiêu chuẩn ở các quán rượu trai bao tại Nhật Bản.

Những tiếng chúc tụng vây quanh khiến người phụ nữ trẻ cảm giác mình là công chúa, được hàng tá hoàng tử tán dương dù chỉ trong thời gian ngắn ngủi. Thực tế, cô phải chi khoảng 350 USD cho màn tán tụng này, theo SMCP.

Khách hàng có thể quan hệ tình dục với tiếp viên, thường là ngoài câu lạc bộ nhưng trong quán rượu, công việc chủ yếu của trai bao là vuốt ve cái tôi của khách hàng hơn là da thịt họ.

Vai trò của tiếp viên là mua vui, khen ngợi và lắng nghe khách hàng nữ, đóng vai trò người bạn trai hoàn hảo mặc dù anh ta không phải người chi tiền mua đồ uống đắt đỏ.

Shangrila trong văn học được mô tả như một thiên đường phương Đông bí ẩn trên Trái Đất mà chủ câu lạc bộ muốn tạo ra một vùng đất tưởng tượng như thế, nơi nhưng nam thanh niên hấp dẫn và quyến rũ đáp ứng mọi nhu cầu của khách hàng nữ.

Gần như mọi nhu cầu

“Phụ nữ có thể trò chuyện với nhiều loại đàn ông ở đây, những người dành nhiều tiếng để chải chuốt mỗi ngày, khác với kiểu đàn ông họ gặp gỡ trong đời thường. Nhiều người thậm chí còn phẫu thuật thẩm mỹ”, Ryo Tachibana, một cựu trai baonay làm quản lý kinh doanh cho Shangrila, cho biết.

“Về cơ bản, khách hàng bỏ tiền mua thời gian và công sức của trai bao. Họ phải cạnh tranh với nhau xem ai mua rượu đắt tiền hơn để được những chàng trai bảnh nhất phục vụ”.

Ngoài quán rượu treo ảnh xếp hạng những trai bao nổi tiếng theo đánh giá của khách hàng mỗi tháng. Những đêm tiệc tùng cuồng nhiệt nhất trong câu lạc bộ là tiệc sinh nhật, nhưng không tổ chức cho khách hàng mà cho nhân viên.

Miyu, 23 tuổi, tháng nào cũng tới Shangrila 7-8 lần. Ảnh: SCMP

“Một quý cô từng chi 34.700 USD mua tháp sâm panh tặng sinh nhật tôi”, Hiro Kousaki, 30 tuổi, hiện là tiếp viên nam xếp hạng thứ hai ở Shangrila, nhớ lại.

Phụ nữ thường xuyên rút ví chi tiền mua tháp sâm panh hoặc rượu cognac tặng sinh nhật tiếp viên. Một chai rượu sâm panh hảo hạng giá khoảng 2.100 USD tại Shangrila, rượu cognac khoảng 8.600 USD, còn một chai rượu cao cấp giá gấp đôi thế.

Hầu hết trai bao tỏ thái độ miễn cưỡng khi nói về thu nhập, chỉ có Kousaki thoải mái tiết lộ anh kiếm được 70.000 USD trong tháng sinh nhật mình.

Tuy nhiên, chi phí để duy trì ngoại hình hấp dẫn không rẻ. Kousaki tốn 900 USD mỗi tháng tiền làm tóc và mỹ phẩm, trong khi Ryohey Onizuka, 32 tuổi, ông chủ của Shangrila, tiêu tốn gần 9.000 USD một tháng cho ngoại hình, bao gồm cả quần áo.

Nghề trai bao cũng đòi hỏi sức khỏe và tâm  lý vững vàng.

“Sẽ có vô số lần bạn uống say hoặc chướng bụng vì rượu nên phải vào toilet nôn hết ra. Nếu uống quá nhanh, bạn cũng sẽ gục sớm. Một đêm, thường chúng tôi phải uống khoảng 10 chai bia.

Trong năm đầu tiên làm việc, tôi đã tăng 20 kg và phải đi giảm béo để giữ dáng”, Kousaki cho biết.

Bảng xếp hạng tiếp viên nam treo ngoài quán rượu. Ảnh: SCMP

Onizuka kể lại nữ khách hàng chi tiền mạnh tay nhất anh từng thấy là con gái một gia đình buôn bán bất động sản giàu có. Cô đã chi hơn 260.000 USD một đêm.

Khách hàng tới đây thuộc nhiều tầng lớp, từ nữ doanh nhân cho đến bà nội trợ hay nữ nhân viên ăn lương tháng.

Ngoài thường xuyên phải uống rượu, nhiều nam tiếp viên còn trở nên nghiện cờ bạc hoặc nghiện mua sắm, theo Tachibana, một quản lý có 24 năm kinh nghiệm cho biết.

Tuy nhiên, sức hấp dẫn của nghề này rất lớn khiến nhiều người chấp nhận trở thành tiếp viên, cho dù tuổi nghề chỉ khoảng hơn chục năm. Có nhiều phụ nữ thường xuyên mua quà tặng đắt tiền tặng tiếp viên “ruột”, bao gồm cả xe hơi và nhà cửa.

Góc tối

Khoảng 60% khách quen của Shangrila đều làm trong ngành công nghiệp tình dục khổng lồ của Nhật Bản.

Tuy nhiên, tiếp viên trong quán không trò chuyện với họ về công việc vì những người phụ nữ này đến để tìm quên.

“Họ mệt mỏi tinh thần vì áp lực công việc”, Onizuka nói. Phụ nữ tới đây để xả hơi, mặc dù cách thể hiện của nhiều người có phần kỳ lạ.

“Khoảng 15 năm trước từng có một khách hàng vung tiền ở câu lạc bộ. Một đêm, cô ấy đưa tôi 2.600 USD để ăn chỗ mỳ xào cô ấy vừa nhổ ra dưới giày cao gót”, Tachibana nhớ lại.

“Tôi đã ăn. Bây giờ tôi sẽ không làm thế nhưng lúc đó tôi còn trẻ và muốn kiếm tiền”.

“Làm trong ngành công nghiệp tình dục, cô ấy phải làm mọi điều khách hàng yêu cầu cả ngày nên cô ấy tới đây để xả hơi và dùng số tiền kiếm được ra lệnh cho ai đó làm điều cô ấy muốn”, Tachibana nói.

Hiro Kousaki cho biết, anh chi khoảng 100,000 yên / 1 tháng cho việc làm tóc và make up.

Một mặt tối khác của ngành công nghiệp này là những phụ nữ trẻ vô tình vung tay quá trán tại câu lạc bộ sẽ bị dụ dỗ bán thân xác trả nợ. Hồi đầu năm, một cô gái 20 tuổi bị ép làm gái điếm để trả nợ gần 7.000 USD trong lần đầu tiên đến một quán rượu trai bao ở Tokyo.

Những vụ tương tự xảy ra thường xuyên, theo Aki Segawa, luật sư tại Lighthouse, một tổ chức phi chính phủ chống buôn bán người ở Nhật Bản.

Tachibana cho rằng, ngành công nghiệp này bây giờ sạch sẽ hơn trước đây, khi mà nay có ít câu lạc bộ lừa đảo hơn, thời gian mở cửa cũng bị hạn chế, cảnh sát thường xuyên kiểm tra, xã hội đen cũng ít can thiệp hơn.

“Khi tôi mới vào nghề, hầu như các trai bao cao cấp đều xuất thân từ các băng nhóm đường phố hoặc các gia tộc yakuza”, Tachiba nói. “Bây giờ đã khác. Tiếp viên nam có xuất thân bình thường, nhiều người là sinh viên đại học đi làm thêm”.

Miyu, 23 tuổi, một cô gái ngoại hình hấp dẫn cho biết làm việc trong “ngành giải trí”. Cô bắt đầu tới các quán rượu trai bao từ năm 18 tuổi. Mỗi tháng, cô tới Shangrila khoảng 7 – 8 lần, mỗi lần tiêu khoảng 390 USD.

“Tôi có thể tạm quên đi công việc trong vài giờ ở đây và rồi lấy lại sức làm việc vào ngày hôm sau. Tiếp viên ở đây lắng nghe tôi nói, thẳng thắn khuyên nhủ tôi vì họ không thực sự quen biết tôi. Tóm lại, đây là một điểm cộng trong cuộc sống của tôi”, Miyu nói.

Onizuka (phải), chủ quán Shangrila và quản lý Tachibana. Ảnh: SCMP

“Mối quan hệ và vai trò ở đây rất rõ ràng. Tôi là người nắm quyền”, cô nói. Tuy nhiên, không phải khách hàng nào cũng nhận thức rõ trò chơi như Miyu.

Cô không hứng thú hẹn hò với nam tiếp viên như một số phụ nữ khác. Miyu “thích tiêu tiền ủng hộ những chàng trai cô yêu mến để họ không tụt khỏi bảng xếp hạng”.

“Chúng tôi thích vui vẻ với những khách hàng hiểu rõ chúng tôi chỉ làm tiếp viên”, Kousaki nói. “Nếu nhìn chúng tôi với tư cách cá nhân, họ sẽ bắt đầu muốn hẹn hò với chúng tôi ngoài câu lạc bộ và mọi thứ trở nên khó xử”.

Có điều, cho dù chi nhiều tiền thế nào, Kousaki thừa nhận trai bao không có khả năng hiện thực hóa ước mơ của bất kỳ phụ nữ nào.

“Tôi cho là chúng tôi không thực sự làm họ thỏa mãn, có chăng chỉ là khỏa lấp chỗ trống trong trái tim họ”.

 

loading...

Xem nhiều trong tuần

1

5 Bí mật động trời mà Gay kín luôn giấu diếm người khác

01-01-1970 07:00 AM Khi bạn là một anh chàng trai thẳng hay gái thẳng thì bạn cũng luôn có những bí mật riêng không bao giờ chia sẽ với người khác kể cả gia đình và người thân. Chính vì thế, đối với Gay và Les cũng như thế, họ cũng có bí mật riêng mà họ chôn giấu với mọi người và không bao giờ muốn người khác biết, thậm chí họ cũng không bao giờ kể với người trong thế giới thứ 3.

loading...
loading...
loading...
loading...