Những mối tình đồng tính nửa vời, Anh đi lấy vợ em phải làm sao?

  • 11:34 ngày 28/11/2016

Ngày hôm qua chính tay e đã đón con trai a chào đời.
Ngày hôm qua vợ a chuyển dạ, vào đúng tua e trực. A cứ tất tả đi lại ngoài hành lang, rồi đứng ngóng mãi ngoài cửa phòng sinh, thấy e đi ra là lao ngay tới. "e ơi sao rồi?" "e ơi cố giúp a, sức khỏe cô ấy yếu lắm, cho a vào trong với...". "Ở trong đã có nhân viên y tế rồi". E lạnh lùng đáp lại.


3 rưỡi chiều, vợ a sinh cháu, mẹ tròn con vuông. Bế thằng bé trên tay mà e trào nước mắt. Giọt máu bé bỏng của a đó, là thứ mà e mãi mãi k thể nào mang lại cho a được. Mới chỉ 1 năm trước thôi, trong căn phòng trọ ọp ẹp, chúng ta đã từng mơ về 1 tổ ấm hạnh phúc, mơ về những đứa con của chúng ta và đặt tên cho chúng. Vậy mà giờ đây trên tay e, đứa bé là con a, nhưng có phải con e đâu.
Bước ra khỏi phòng sinh, a lại nắm tay e, cám ơn rối rít, còn mẹ a vẫn cố tỏ ra như k hề quen biết e. E thấy a khóc, e cũng khóc, nhưng nước mắt hòa lẫn với những giọt mồ hôi rồi. A ngốc lắm, e làm tất cả chỉ vì đó là công việc của e thôi, đừng nghĩ là vì a. Bởi e ghét a lắm a biết k. A bỏ e đi lấy vợ, làm e đau như chết đi sống lại, sống cũng như 1 người vô hồn.
Còn nhớ ngày e come out và nói muốn dẫn a về giới thiệu, e bị cả gia đình họ hàng bên nội xúm vào chì chiết như 1 tên tội đồ, e là cháu đích tôn mà, lúc đó thực sự kinh khủng lắm a biết k. Thế nhưng rồi e vẫn chấp nhận ra khỏi nhà với mấy bộ quần áo, bỏ lại sau lưng những giọt nước mắt của mẹ, sự im lặng của cha và ánh mắt khinh miệt của họ hàng.


Nhưng lúc đó e có a. E đã nói gì nhỉ. "chỉ cần a nắm chặt tay e, thì e có thể theo a đến bất cứ nơi đâu, sướng khổ thế nào e cũng chịu được mà". A là người duy nhất mà e có thể bấu víu vào, vậy mà......
Nhưng e tuyệt nhiên k hối hận, vì ít nhất e đã dám đứng ra giành lấy hạnh phúc cho chính mình. Chỉ là đôi lúc nhìn lại bản thân, tình mất, nhà tan, thậm chí ngày giỗ bố e cũng k được về nhà thắp nén hương, cuộc đời e còn gì hả a?


Giờ đây a đã có 1 tổ ấm hoàn hảo như bao người, a đã có thể công khai nắm tay người mà a gọi là vợ trước đám đông mà k cần phải nhìn trước ngó sau, a đã có thể cho bố mẹ a 1 đứa cháu máu mủ ruột già để họ yêu thương ẵm bồng. Nhìn khuôn mặt hạnh phúc khi a bế con trên tay, e biết mình đã đúng khi để a ra đi. E k trách cứ gì a đâu, có trách thì chỉ trách chúng ta đã sinh ra ở nhầm nơi mà thôi, đừng tự cắn rứt nữa, chẳng ai có lỗi cả.


Tối nay a lại nhắn tin cho e, nói đã khai sinh cho con bằng cái tên mà chúng ta đã chuẩn bị ngày trước. E mỉm cười, hơi ích kỉ 1 chút nhưng ít ra từ giờ về sau cũng có thứ nhắc nhở cho a về tình yêu của chúng ta. Nhớ vậy thôi, coi như 1 kỉ niệm đẹp trong đời. Cám ơn a đã cho e biết thế nào là yêu và được yêu, được nép sau lưng a để a che chở trước mọi sóng gió cuộc đời, tối về nhà được rúc vào người a rồi ngủ khì đến sáng. E k tiếc gần 6 năm tuổi trẻ, vì e đã được sống và yêu hết mình, để rồi sau này nhìn lại cuộc đời, e k phải nuối tiếc gì cả. E đã có 1 quãng đời thật đẹp mà k phải ai cũng có, dù rằng giờ đây e đang chìm trong đáy cùng của sự tuyệt vọng, và dù rằng e đã rất cố gắng, nhưng e k thể đứng lên được nữa a à.
Từ giờ có lẽ chúng ta sẽ k còn được gặp lại nhau nữa rồi. Luôn sống hạnh phúc nha a. E mãi mãi yêu a.
Hòa Bình, 21/11/2016

loading...
loading...
loading...
loading...
Loading...