Tôi bị ông chủ chuốc rượu say để Cướp đời trai, tôi trở thành đồng tính lúc nào không hay!

  • 11:33 ngày 17/12/2016

Phận 'trai gọi' đứng đường: 'Em khỏe, giá rẻ nè anh'

“Em khỏe, giá rẻ nè anh”, rồi “Chọn em đảm bảo vui vẻ suốt đêm”… Có chàng còn ưỡn người khoe “Hàng em ok, anh yên tâm”.

Khác với những hình ảnh hào nhoáng khi “rao hàng” trên mạng, những “trai gọi” thất thế hoặc ế khách phải ra đứng đường.

Trong số nhiều hạng khách sẵn sàng bỏ ra hàng triệu đồng để được sở hữu một “trai gọi” qua đêm, đa phần các “trai gọi” thích phục vụ người đồng tính vì họ không yêu cầu “kỹ thuật cao”, dễ đồng cảm và không bị mất sức.

 

Có “cung” ắt sẽ có “cầu” và ngược lại, đó là điều “trai gọi” nào cũng thuộc nằm lòng. Những người sẵn sàng bỏ ra hàng triệu đồng để được sở hữu một “trai gọi” qua đêm cũng có nhiều hạng, hoặc là phụ nữ thừa tiền, thiếu tình, hoặc đàn ông giàu có thích của lạ, hoặc là người đồng tính. Và “trai gọi” cũng có nhiều thành phần, muốn tồn tại không cách nào khác là phải… có chiêu.

Ngã giá trên yên xe

Khác với những hình ảnh hào nhoáng khi “rao hàng” trên mạng, những “trai gọi” thất thế hoặc ế khách phải ra đứng đường cũng chịu chung cảnh bon chen mời mọc khách đến gãy lưỡi và phải thủ sẵn chiêu trò cho mình nếu không muốn đói dài.

Một đêm mưa rả rích, đóng giả là khách làng chơi, chúng tôi dạo một vòng xe qua con đường Phạm Văn Chí (TP.HCM). Nhanh chóng không dưới chục chàng trai bước xuống lề đường săn đón với lời quảng cáo mời mọc: “Em khỏe, giá rẻ nè anh”, rồi “Chọn em đảm bảo vui vẻ suốt đêm”… Có chàng còn ưỡn người khoe “Hàng em ok, anh yên tâm”.

 

Dừng lại trước một “bóng lộ” mặt trét đầy phấn, môi tô son đỏ chót, tôi nói lớn: “Giá bao nhiêu?”. Người kia giọng kéo dài nhão nhoẹt: “Nè anh ơi, một tiếng có hai xị thôi (tức 200.000 đồng), còn qua đêm anh cho em 5 xị nha (tức 500.000 đồng), bảo đảm không vui em xin gửi lại tiền anh”. Giả vờ chê đắt, tôi rú ga chạy tiếp, nghe rõ sau lưng vang lên tiếng chửi đổng: “Đúng là thằng khùng, không có tiền còn đòi sướng. Xéo”.

 

Tiếp tục chạy thêm một đoạn đường ngắn nữa, 4 thanh niên đứng từ bên gốc cây xà cừ ào ra chào mời ra rả. Bỏ qua những cái vẫy tay, hôn gió, tôi tiến đến một thanh niên trông vẻ nam tính và bí hiểm đứng bên góc đường, hỏi giá bao nhiêu. Khác với những chàng “hai phai” lúc trước, thanh niên này tỏ vẻ chân thành: “Em là sinh viên, nhà em nghèo tận miền Tây. Anh ủng hộ em nha, em cũng biết mát xa chút đỉnh”. Sau một hồi tán tỉnh qua lại, chàng trai đồng ý đi khách với giá 150.000 đồng, không quên giao hẹn: “Thôi coi như tối nay anh mở hàng cho em nhưng chỉ một giờ thôi nhé”.

Phận trai đứng đường

Chàng trai giới thiệu mình tên Hoàng. Thấy khách thỏa thuận xong giá cả nhưng không tìm ngay khách sạn nào gần đó để thỏa mãn như thường gặp, Hoàng tỏ vẻ ngạc nhiên. Khi tôi yêu cầu đến Công viên Lê Thị Riêng tâm sự, lúc đầu cậu ta không đồng ý vì sợ bị lộ, phải thuyết phục “Chỉ tâm sự thôi, còn chuyện kia về lâu về dài sẽ tính” mới chịu đi theo.

 

Hoàng kể, quê mình ở Bến Tre, nhà nghèo nên bỏ học giữa chừng. Cách đây 3 năm, Hoàng làm công cho một tiệm buôn bán vật liệu xây dựng rồi bị chính ông chủ chuốc rượu say để “cướp đời trai”. Sau lần đó, Hoàng được ông ta cho 500.000 đồng và bảo: “Lặng im nếu muốn tiếp tục làm việc”.

“Lúc đầu em cắn răng chịu đựng, nhưng cứ mỗi lần uống rượu ông chủ lại mời và gạ em. Do thân cô thế cô, không còn chỗ nào nương thân nên em đành nhắm mắt làm liều. Mỗi lần đi với ông chủ, ông đều cho em tiền. Lâu ngày thành quen, bây giờ em nhìn con gái chẳng có cảm giác gì nữa, nếu có chỉ là ý nghĩ mà thôi. Em cũng chẳng biết tương lai mình đi đến đâu nữa”, Hoàng kể.

loading...
loading...
loading...
loading...
loading...