Tâm sự của trai đẹp đồng tính hà nội bị nhiễm HIV gây xúc động mạnh giới LBGT

  • 03:14 ngày 08/05/2017

Hà Nội hôm nay trở gió, cũng chẳng hiểu vì sao lại ra đường vào lúc 1h sáng chỉ để uống 1 chai volka trái cây, chắc là buồn – một nỗi buồn chẳng thể cất thành lời.

25 tuổi, tôi đã có 1 căn nhà ở Hà Nội, 1 công việc ổn định trong Nhà nước, và cũng chẳng lo nghĩ gì nhiều về cuộc sống ngoài kia. Đơn giản vì tôi thuộc tuýp người thích một cuộc sống bình lặng và không bon chen.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi và ngoài trời

4 tháng trước, tôi biết mình bị nhiễm HIV trong 1 lần test máu. Cũng chẳng hiểu vì sao lại nhiễm khi thường xuyên đi hiến máu mỗi năm 1, 2 lần. Suy nghĩ mãi về những lý do, tôi hiểu ra có thể mình chỉ mắc lỗi 1, 2 lần vẫn có thể để lại hậu quả. Đó có thể là 1 lần tôi chán nản cuộc sống khi biết người yêu cũ có người yêu mới, gặp gỡ 1 người thích highfun, trong làn khói trắng chếnh choáng tôi đã không làm chủ được mình. Cũng có thể là một lần tôi đi công tác Sài Gòn và gặp gỡ 1, 2 người xa lạ…

Tôi không sock khi biết tin vì vốn là một người cam chịu. Thở dài khi cầm tờ giấy xét nghiệm dương tính trên tay, tôi bỏ đi lang thang 1 ngày, uống thật nhiều rồi ngày hôm sau làm thủ tục điều trị ARV. Cuộc sống là vậy đấy, khi phát hiện mắc căn bệnh thế kỷ trong người, có những người họ sock, thậm chí tuyệt vọng hay nghĩ đến những điều tiêu cực. Tôi đã viết 1 dòng confession trên này và nhận được hàng trăm bình luận, tôi có nhớ 1 người nào đó nói rằng: “Nhiễm đã nhiễm rồi, giờ phải mạnh mẽ và sống thôi”.

4 tháng điều trị ARV, cơ thể có nhiều phản ứng khi sốt đêm, vã mồ hôi, nổi mề đay, thậm chí ngủ không ngon giấc. Tôi tiết chế hơn những cuộc đi chơi khuya, uống rượu bia, đúng giờ về ngủ vì không muốn cơ thể thêm tiều tụy. Rồi thì cơ thể cũng chấp nhận thuốc và có kết quả. Hôm làm xét nghiệm cd4, tôi đang ở mức 700, có nghĩa là ở mức bình thường, tương đương với người không nhiễm HIV. Sau 4 tháng điều trị, làm xét nghiệm test lượng virut trong máu, kết quả dưới mức dương tính, có nghĩa là tình trạng âm tính “ảo”, trong máu vẫn có HIV nhưng khi xét nghiệm có thể ra kết quả âm tính. Vậy là có thể điều trị dài lâu và sống chung với thuốc đến cuối đời.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và trong nhà

Nhưng rồi cuộc sống cũng có những bước ngoặt khi gia đình biết tôi là Gay. Mà ngoài Bắc tư tưởng còn nặng nề lắm, chắc hẳn ai cũng biết kết quả thế nào. Đến giờ mọi người vẫn chưa chấp nhận và liên tục mai mối cho tôi với những cô gái ở quê để đến với hôn nhân. Tôi sợ nhỡ làm điều gì đó người con gái ấy lại lây nhiễm từ tôi, hoặc chuyện vỡ lở ra… họ hàng ở quê biết được chẳng biết sẽ phải làm thế nào để họ hiểu.
Chuyện tôi bị HIV, đến giờ tôi vẫn âm thầm điều trị và không có ai biết chuyện đó. Sợ nói ra, gia đình sẽ thêm 1 cú sốc, vì cái từ Sida nó khủng khiếp lắm, ai cũng sợ, ai cũng xa lánh. Và người tôi thương nhất là mẹ lại chịu đựng thêm 1 nỗi đau.
Sang năm tôi sẽ bước sang tuổi 27, hạn chót để lập gia đình. Thời gian lại chẳng chờ đợi ai, mỗi lần bố mẹ nhắc chuyện cưới vợ sinh con, trái tim tôi như thắt lại… muốn trải lòng, muốn khóc hết nước mắt như 1 đứa trẻ để nhẹ nỗi lòng… Nhưng tôi chẳng thể làm điều đó, vì tôi không muốn vì tôi mà gia đình đang bình yên sẽ lại dậy sóng như ngày biết tôi là Gay.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và cận cảnh

Tôi không có bạn, nói thật ra là có những người họ đã từng rất yêu mình, tôi cũng có cảm tình với họ, nhưng rồi khi nói ra sự thật về bệnh tình… những tin nhắn bắt đầu vơi đi, rồi là dòng trạng thái “đã xem” nhưng không trả lời. Tôi biết họ cũng như mọi người, đều sợ 3 từ H-I-V, và chẳng có ai chấp nhận 1 người như tôi cả. Họ sẽ đi tìm những bến đỗ mới, mà người đó không phải là tôi. Tôi biết minh ngu ngốc khi nói ra sự thật, nhưng tình yêu là không lừa dối, nếu họ yêu mình có lẽ họ sẽ có thể chấp nhận con người của mình… Nhưng tìm được 1 người như vậy, chẳng khác nào tìm 1 vật gì đó dưới đáy biển khơi.

Dạo gần đây công việc có nhiều dấu hiệu đi xuống, khi tôi vào danh sách của 1 số kẻ hay nịnh bợ sếp, vì tôi không tham gia các hoạt động chơi bời cùng đồng nghiệp, hay nịnh hót sếp ở cơ quan. Với tôi, đi làm là hết mình với công việc, rồi tối về ăn bữa cơm gia đình và đi ngủ. Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như vậy như guồng quay của cuộc sống. Chắc hẳn tôi không trụ lại được bao lâu nữa, và phải lựa chọn cách ra đi tìm 1 công việc khác phù hợp hơn. Công việc hiện tại có thể rất tốt, nhưng mỗi lần đi tiếp khách uống bia rượu, cơ thể tôi lại phản ứng mạnh vì đang uống ARV, tôi thậm chí ngủ li bì ngày hôm sau, nên bị sếp và đồng nghiệp đánh giá không tích cực. Dẫu biết chẳng phải lỗi do mình, nhưng rất khó có thể mở lòng vì những định kiến đang tồn tại.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Mọi thứ đang dần quay lưng lại với 1 người cô đơn như tôi, thèm 1 người nào đó quan tâm, động viên hay đi xem 1 bộ phim 2 đứa cùng thích. Nhưng tôi đã quen với những suất chiếu muộn, lúc rạp vắng vẻ vì có thể khóc mà không có ai biết, hay ngồi café hết ngày để giết thời gian. Những lúc rảnh rỗi tôi hay đi du lịch 1 mình, khỏe hơn thì đi phượt, ăn uống bờ bụi để rời xa thành phố chật chội, ngột ngạt… tạm quên đi những gánh nặng đang đè trên vai, và hàng trăm điều phải nghĩ tới mỗi khi thức dậy.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, đại dương, bầu trời, ngoài trời, thiên nhiên và nước

Hôm nay gió mùa về, đột nhiên tôi nhìn thấy hình ảnh người yêu cũ xuất hiện trong album ảnh, người đã khiến tôi yêu hơn bản thân mình, nhưng khi biết tôi bị HIV họ cũng tự động rời xa, và giờ hạnh phúc với 1 người yêu mới. Ừ thì… cuộc sống là vậy, vô thường như 1 cơn gió, mà gió đông thường làm người ta tê tái, buốt lạnh.

Tôi bỗng thèm như những ngày thời sinh viên, được làm những điều mình thích. Đó là học, làm thêm, làm tình nguyện, và yêu một cách giản đơn. 4 năm rời ghế nhà trường, tôi chưa một lần yêu trọn vẹn 1 ai đó. Có những ngày cô đơn, tôi giết chết thời gian trong những trang sách, hay chọn 1 góc nào đó chỉ để ngồi và rít điếu thuốc. Tôi thèm, thèm được yêu, được sống như bao người… nhưng giờ thì không thể.

Kết quả hình ảnh cho nice couple gay asian

Liệu có ai chấp nhận yêu 1 người bị HIV như tôi không? Liệu có ai có thể nắm tay tôi và nói “có anh ở đây rồi” không? Tôi cô đơn, thật sự cô đơn các bạn ạ. Đã có lúc tôi nghĩ sẽ bỏ lại mọi thứ và ra đi, nhưng vì còn món nợ với mẹ cha, tôi không đành lòng…
Hôm nay, tôi viết ra những dòng này với hi vọng có thể tìm lại 1 tia sáng cho cuộc đời mình, có thể là người nào đó chấp nhận con người tôi, chia sẻ cùng tôi… lỡ mai này có ra đi, 5 năm hay 10 năm nữa… tôi cũng có thể mỉm cười nơi chín suối.

 

Tôi sẽ dõi theo tất cả những comment trong confession này như 1 cách để trải lòng mình, và cũng coi đó là 1 hi vọng nào đó cho những người như chúng tôi. Có thể tìm được 1 nửa của cuộc đời mình. 

cùng xem clip này như 1 lời cảnh tỉnh đắt giá cho việc ngoại tình

 

 

confession18+

 

loading...
loading...
loading...
loading...
Loading...